Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người.Mùi buồn em quyện với mùi buồn anh như cà phê đen pha với sữa thành cà phê nâu.Thấy mình như một kẻ ngu si, trơ trọi, chẳng biết làm gì.Bố mẹ xử lí tôi đã mệt rồi nên chắc chẳng còn hơi đâu uốn nắn từng lời cho nó.Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.Tôi và thằng em lại về.Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi.Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.Và bạn cảm thấy muốn đi ra dưới giàn gấc kia, tập nhẹ một chút.