Suy ra bạn sai và bảo thủ.Nên bạn đừng ban phát lòng xót thương bừa bãi.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.Thôi ạ, cháu chả biết nói gì.Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Chỉ vòng vo luẩn quẩn thế thôi, là đời.Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.