Trước thì tháng gặp một hai lần.Dường như bạn đang trôi trong dòng âm thanh.- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản.Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi.Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi.Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm.Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn.Tôi cứ không có mặt trong những buổi học là hình như có người gọi điện thông báo ngay.Có một thứ bất biến, đó là tất cả.Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn.
