Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm.Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.Bố bao giờ cũng thế, trong những món vật chất, bố luôn chọn phần dở nhất.Cũng chẳng biết sẽ chụp không.Bỏ mặc chúng và rặn những ý nghĩ mới.Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.Có một thứ bất biến, đó là tất cả.Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
