Benny không hiểu gì cả: Cười cái gì chứ? Tại sao tớ phải cười?Lúc bạn đang nói cũng phải biết lắng nghe chính bạn nữa.Một cơn gió mạnh với tốc độ khủng khiếp quét qua chỗ chúng tôi đang đứng, rồi thổi bay đi tất cả giấy tờ, từ bảng danh sách các cầu thủ cho đến những tờ thống kê… Tôi và Joe Croghan không kịp hoàn hồn, chỉ còn biết nhìn mớ giấy tờ bay loạn xạ rồi mất hút…Mọi người à ra vỡ lẽ.Tính hài hước luôn được hoan nghênh trong các cuộc trò chuyện.Giống như ánh sáng một con đom đóm khác với một tia chớp vậy.Nói như thế thì có vẻ ôn tồn và giữ kẽ quá phải không? Nhưng nó an toàn bạn ạ.Đừng quên ghi âm giọng nói của chính mình.Hãy điểm lại mà xem, những người mà chúng ta thích trò chuyện nhất thường là những người cảm thông với chúng ta nhiều nhất.Cũng từ đó tôi phát hiện ra nỗi đam mê được nói của mình và quyết định đi theo con đường này.