Tôi tự hỏi: - Lần đó, ta đã lỡ lầm chỗ nào? - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao? - Sự lôi thôi đó cho ta bài học gì? Có khi tự xét như vậy, tôi thấy đau khổ lắm, có khi tôi lấy làm lạ lùng sao đã lầm lỡ nặng nề như thế được.Tôi sắp chạy lại thang máy.Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ.Hãng chúng tôi cũng có thể lầm lộn được lắm.Tôi khen ông ta khéo quản lý căn phố đó và kết luận rằng: Tôi muốn ở thêm một năm nữa, nhưng không đủ tiền trả.Phải đặt vào chỗ đó một người cương quyết, gang thép mới được.Mày phản đối người ta mà như tát nước vào mặt người ta vậy.Loài người cho tên mình là vinh dự lắm - Cho nên tìm đủ cách truyền nó lại đời sau.Nghệ thuật làm cho kẻ thù trở nên bạn thân, đến như vậy là tuyệt khéo.Mà cặp vợ chồng đó có đủ những điều kiện của hạnh phúc.