Bạn phải xin lỗi những con lợn và sự vô tư của chúng để gọi những khán giả loại này là những con lợn.Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.Âm thanh lắng hẳn đi.Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không.Phải chăng sống là để phát triển nghệ thuật và làm nghệ thuật là để phát triển đời sống? Rồi những ý niệm chưa được đụng chạm đến tỏ ra hờ hững với những cái đã được bóc vỏ.Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.
