Bác nói thế cháu có ý kiến gì không? Tôi cứ cúi đầu.Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức.Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả.Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở.Dù bạn rút kinh nghiệm lựa chọn trái với cái bạn thường chọn chăng nữa.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.Chưa thể biết ai biểu trưng cho Loài NgườiNhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng.
