Sid cũng nhận ra rằng những điều quan trọng thường ẩn chứa trong những việc tầm thường nhất.Đang dò dẫm trong bóng đêm, bỗng anh cảm thấy con ngựa đen của mình dẫm chân lên một chỗ đất mềm, ẩm ướt, và trên cao các nhánh cây đã được chặt quang đãng.Ông là người duy nhất biết rõ từng chân tơ kẽ tóc của khu rừng bao la này.Đoạn ông rút thanh kiến quý bên mình trao cho hiệp sĩ.- Ồ! Sao trước đây mình lại không nghĩ ra nhỉ? Cảm ơn Người rất nhiều! Cháu phải đi đây.hãy bảo trọng nhé, chàng trai.Quả thật cuộc đời đã không mang lại cho tôi nhiều may mắn, mà kết cục lại bất hạnh như thế này đây.Ở đâu? Đừng mất thì giờ nữa.Nott bắt đầu ý thức được sai lầm to lớm của mình.Tôi đang nghĩ về câu chuyện này, vì cớ làm sao mà no đến với tôi nhỉ? Tôi đã gặp lại người bạn thời thơ ấu của mình, người mà tôi đã không gặp năm mươi năm rồi, và được nghe người ấy kể cho câu chuyện may mắn này.
