Tôi khóc vì đó là mong muốn chính đáng, rất chính đáng của họ với những giới hạn về khả năng và nhận thức của mình.Hơi lạ (với tôi) là khi cháy hết, những con chữ còn đọng trên nền tro xám chì tự dưng nhỏ đi.Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai.Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.Với đời người, ngắn lắm.Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều.Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó.