Thật là tất cả những gì vô duyên, phát xuất tự tâm hồn nông nỗi mất dạy.Mùa đông con lạnh cóng, ngủ mài đầu trên tay mẹ.Nhưng cái bầu khí của các người có cổng cửa lễ giáo, luân thường làm cho yên tĩnh.Nói vậy họ sợ mích lòng bạn gái lắm đấy, nói mà lo lo, lo nhưng vẫn nói vì tin mình và phải cho thiên hạ biết mình là phái mạnh.Tại sao sau lúc họ đóng vai trò thế Thượng đế gieo một mầm sống rồi họ không can thiệp gì hết vào sự lớn lên về thể xác của đứa con mà về sau họ tha thiết yêu con? Trả lời câu hỏi nầy phải chạy đến tình yêu và nhất là lương tâm.Đại đa số bạn trai không có tiểu tâm nầy.Không thể hiểu sai tinh thần câu nầy để nói hễ đ àn ông đều phải có đôi bạn.Họ mắc cỡ nhưng họ thích bàn chuyện với người đẹp và không gì thú vị cho họ bằng được phái yếu bộc bạch tâm sự và xin họ làm nơi nương bóng.Hãy tưởng tượng giữa tim mình và tim bạn mình có sự trọng tài của Thượng đế là chúa tình yêu.Ai đã giao lại tuổi thơ rồi, đã hai thứ tóc, đi ba chân rồi mà không có phút trầm ngâm hối tiếc vì thời xuân trẻ của mình đã có lần quá tự ái mà nói bậy, làm xằng.