Dưới đây là một bức thư mà Tổng thống Lincoln viết ngày 26-4-1863, trong giờ đen tối nhất của cuộc Nam Bắc chiến tranh.Một lần được ông tiếp, tôi hỏi ông bí quyết của sự thành công đó.Tôi không chỉ trích ai, chê ai hết, tôi khuyến khích và khen ngợi.Bổn phận của ông quản lý khách sạn này là thâu cho được nhiều lợi.Được 2 năm, chịu không nổi, rồi một buổi sáng, không điểm tâm, bỏ nhà ra đi, cuốc bộ trên 20 cây số về thăm bà mẹ làm quản gia cho một chủ điền.Người ta rầy nó, đánh nó, làm nhục nó.Mà thiệt vậy, ông nói thay tôi.Và, các bạn ơi! Nồng nàn làm sao! Ông hùng hồn diễn thuyết trong nửa giờ đồng hồ về tổ chức đó.Sau cùng, sau mười ba năm gắng sức, đi lại mời mọc, tôi làm chuyển lòng được ông giám đốc kỹ thuật hãng đó và ông mua giùm cho tôi được vài cái máy.Trong khi người khác nói, bạn nẩy ra một ý gì chăng, thì đừng đợi người ta nói hết câu.
