Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II.Cái đó làm bạn tỉnh ra.Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn.Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng.Tôi vẫn không nói lời nào…Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy.Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước.Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm.Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.