Hầu hết mỗi bản ngã đều có cái thường được gọi là tầm thức nạn nhân.Nhưng bạn hãy thực tập chấp nhận những gì bạn đang cảm thấy ở trong lòng.Bạn có đang một mặc cảm tội lỗi về một chuyện gì mà bạn đã làm hay không làm, trong quá khứ? điều chắc chắn là bạn đã hành đồng từ một mức độ ý thức, hoặc thiếu ý thức, vào lúc đó.Sự an nguy của người kia chính là sự an nguy của ta.Nhưng những gì kinh văn không nhắc đến – nhưng đã chỉ thẳng ra – còn quan trọng hơn là những gì kinh văn đề cập đến.Khi làm được điều này, bạn sẽ nhận ra rằng, sự trống vắng đó không đáng sợ như bạn nghĩ.Bằng cách đặt sự chú tâm của mình hoàn toàn vào phút giây này, có một sự thông thái, vượt xa hơn trí năng, đi vào đời sống của bạn.Chúng ta đã quên những gì mà một tảng đá, một thân cây hay một con thú vẫn còn biết.Thiên nhiên đã luôn trông chờ điều này ở con người trong suốt hàng triệu năm nay.Bằng cách thực tập đối diện với cái Chết mỗi ngày, bạn sẽ mở lòng mình ra với sự Sống.