Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.Để xem ai nghệ sỹ, ai câu cú hơn nào.Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu.Những điều đó gây nên sự hỗn loạn trong tâm hồn trẻ.Hết xe này đến xe kia khoe giọng hát của mình trong cuộc thi ngoài trời.Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng.Trực giác giúp tôi luôn biết phải làm gì, chỉ không ai biết điều đó mà thôi.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.Để cháu ăn cơm xong em bảo cháu lên.Nguyên nhân thì rất khó xác định.