Tôi lên gác và nẩy ra cái ý định xé.Và họ cũng sẽ khổ lây.Tôi gần như không cảm thấy hơi ấm bạn bè hay gia đình.Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.Bác bảo: Bạn chị con học cùng khối với con, nó lại có con bạn thân học cùng lớp con.Nếu bạn chấp nhận sống theo cách của họ.Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào.Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện.Hiện sinh hết thì còn gì là người.Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.